Материал из энциклопедии Руниверсалис
Латинский
Морфологические и синтаксические свойства
Основа инфекта: cavā-
|
|
Praesens
|
| Indicatīvus
|
Coniunctīvus
|
Imperatīvus
|
| Act.
|
Pass.
|
Act.
|
Pass.
|
Act.
|
Pass.
|
| Sing.
|
1 p.
|
cavō
|
cavor
|
cavem
|
caver
|
—
|
—
|
| 2 p.
|
cavas
|
cavāris
|
caves
|
cavēris
|
cavā
|
cavare
|
| 3 p.
|
cavat
|
cavātur
|
cavet
|
cavētur
|
—
|
—
|
| Plur.
|
1 p.
|
cavāmus
|
cavāmur
|
cavēmus
|
cavēmur
|
—
|
—
|
| 2 p.
|
cavātis
|
cavāmini
|
cavētis
|
cavēmini
|
cavāte
|
cavamini
|
| 3 p.
|
cavant
|
cavantur
|
cavent
|
caventur
|
—
|
—
|
|
|
Imperfectum
|
| Indicatīvus
|
Coniunctīvus
|
| Act.
|
Pass.
|
Act.
|
Pass.
|
| Sing.
|
1 p.
|
cavābam
|
cavābar
|
cavārem
|
cavārer
|
| 2 p.
|
cavābas
|
cavabāris
|
cavāres
|
cavarēris
|
| 3 p.
|
cavābat
|
cavabātur
|
cavāret
|
cavarētur
|
| Plur.
|
1 p.
|
cavabāmus
|
cavabāmur
|
cavarēmus
|
cavarēmur
|
| 2 p.
|
cavabātis
|
cavabamini
|
cavarētis
|
cavarēmini
|
| 3 p.
|
cavābant
|
cavabantur
|
cavarent
|
cavarentur
|
|
|
Futūrum I
|
| Indicatīvus
|
Imperatīvus
|
| Act.
|
Pass.
|
Act.
|
| Sing.
|
1 p.
|
cavābo
|
cavabor
|
—
|
| 2 p.
|
cavābis
|
cavaberis
|
cavāto
|
| 3 p.
|
cavābit
|
cavabitur
|
cavāto
|
| Plur.
|
1 p.
|
cavabimus
|
cavabimur
|
—
|
| 2 p.
|
cavabitis
|
cavabimini
|
cavatōte
|
| 3 p.
|
cavabuntur
|
cavanto
|
| Infīnitivus praesentis actīvi
|
cavāre
|
| Infīnitivus praesentis passīvi
|
cavāri
|
| Participium praesentis actīvi
|
cavāns
|
| Gerundium
|
cavandī
|
| Gerundivum
|
cavandus, -a, -um
|
Основа перфекта: cavāv-
|
|
Perfectum
|
Plusquamperfectum
|
Futūrum II
|
| Indicatīvus
|
Coniunctīvus
|
Indicatīvus
|
Coniunctīvus
|
Indicatīvus
|
| Act.
|
Act.
|
Act.
|
Act.
|
Act.
|
| Sg.
|
1 p.
|
cavāvī
|
cavāverim
|
cavāveram
|
cavāvissem
|
cavāverō
|
| 2 p.
|
cavāvisti
|
cavāveris
|
cavāveras
|
cavāvisses
|
cavāveris
|
| 3 p.
|
cavāvit
|
cavāverit
|
cavāverat
|
cavāvisset
|
cavāverit
|
| Pl.
|
1 p.
|
cavāvimus
|
cavāverimus
|
cavāverāmus
|
cavāvissēmus
|
cavāverimus
|
| 2 p.
|
cavāvistis
|
cavāveritis
|
cavāverātis
|
cavāvissētis
|
cavāveritis
|
| 3 p.
|
cavāvērunt
|
cavāverint
|
cavāverant
|
cavāvissent
|
cavāverint
|
| Infīnitivus perfecti actīvi
|
cavāvisse
|
Основа супина: cavāt-
| Participium perfecti passivi
|
cavātus, -a, -um
|
| Participium futuri activi
|
cavātūrus, -a, -um
|
| Supinum I
|
cavātum
|
| Supinum II
|
cavātū
|
ca-vo
Глагол, первое спряжение.
Корень: -cav-; окончание: -o.
Произношение
Семантические свойства
Значение
- выдалбливать, делать углубление, рыть ◆ Отсутствует пример употребления (см. рекомендации).
Синонимы
Антонимы
Гиперонимы
Гипонимы
Родственные слова
Этимология
Происходит от cavus «пустой, полый», из праиндоевр.| *keue- «пустота».
Фразеологизмы и устойчивые сочетания